yêu em lần nữa được không anh

Yêu anh lần nữa Nhé! (20+) ( HOÀN) LinhY_0105. Reads. Reads 321,482. 321,482 321K. Votes. Votes 5,690. 5,690 5.6K. Parts. Parts 34. Chap 26 Em Yêu Anh (H) + Chap 27 Anh đói rồi câu chuyện ngôn tình của tác giả Đoan Mộc Ngâm Ngâm đang được rất nhiều bạn More details. Start reading. Paid Stories Tôi đã có tìm hiểu để biết được yêu cầu của các ông. ủy ban đã yêu cầu tôi trình bày sự quan tâm của họ một lần nữa. The board has asked me to express their concern one more time. OpenSubtitles2018.v3. Họ không yêu cầu, và rất có thể họ cũng chẳng cần những thông tin đó. Vừa đến nơi, có một tên an ninh nói với bố tôi rằng: "Em Tư đang bị kỉ luật vì em Tư đã viết đơn vu cáo, bị kỉ luật thì hai tháng mới được thăm gặp một lần, tháng này được gặp Tư thì tháng 10 không được gặp Tư nữa." Sau đó em Tư được dẫn ra. Em nói với Truyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh? thuộc thể loại ngôn tình trùng sinh, đem lại cho bạn đọc cảm giác hạnh phúc khi tìm lại được chính bản thân mình. Cô được rất nhiều chàng trai để ý đến nhưng chỉ vì những câu nói của cô mà tất cả các chàng trai đó bỏ Em đến bên anh lần nữa được không anh Em sẽ quan tâm anh nhiều hơn Sẽ yêu thương anh nhiều hơn để không bao giờ anh có thể rung động trước bất kì ai . Em sẽ giữ anh chặc hơn. nắm tay anh chặc hơn.Dù anh làm em tổn thương ra sao, đau khổ như thế nào em cũng lời bài hát anh muốn yêu em lần nữa phiên bản 1/3 đóng góp: thanhhang_love lúc này say chợt nhận ra bao điều lòng tự hỏi mình có hạnh phúc không chếnh và choáng hình ảnh vương trong đầu người mà lòng khắc sâu vẫn luôn là em không còn chi khi tình yêu đã vội ra đi ta hoài nghi cho nhiều đêm giọt lệ sầu hoen mi chỉ còn lệ (khoé mi cay) không còn … lassquanari1977. Hàn Định Duệ cũng không biết tại sao mình lại đuổi theo Lạc An Hải, lúc nhìn thấy Lạc An Hải rời đi, trong lòng bỗng nhiên dang lên một nỗi xúc động, cảm thấy không muốn buông tay cô ra, không kịp suy nghĩ, cậu vội chạy theo cô như một thói lấy chìa khóa xe, ép cô lên xe, nhất thời cũng không biết nên đi đâu, đành phải đem xe chạy đến chỗ kinh doanh của dọc đường hai người chẳng nói gì với nhau, đến bãi đỗ, Lạc An Hải xuống xe, Hàn Định Duệ sờ sờ mũi, cũng xuống xe theo cô. Cậu đi theo cô vào thang máy, lên chỗ cao nhất cô máy dừng lại, Lạc An Hải nhấn mật mã xong, cửa thang máy mới mở ra, chỗ rộng như vậy, ước chừng hơn trăm mét vuông mà chỉ có mình cô là lần đầu tiên Hàn Định Duệ đến chỗ ở của Lạc An Hải, cậu nghĩ với cá tính cao ngạo của Lạc An Hải, chỗ cô ở chắc chắn sẽ vô cùng xa hoa, lộng lẫy, không ngờ chỗ này lại ấm áp, đơn điệu đến khách trưng bày một chiếc ti vi LCD bốn mươi inch, đối diện tivi là chiếc sô pha dài, ở giữa là một chiếc bà thủy tinh hình tròn, trên đất dải thảm lông mềm mại, vài cái gỗi mềm rải rác nằm trên ghế sô bếp cùng phòng khách dùng một tấm thủ tinh lớn duy nhất để ngăn cách, phòng bếp còn thêm một cái quầy bar hình vòng cung, bên cạnh quầy bar là quầy rượu cùng máy pha cà có thêm ba phòng khác nữa, từ lúc mở cửa có thể nhìn thấy bên trái là thư phòng, bên phải hẳn là khách phòng, phòng ngủ thì nằm ở giữa. Chỗ rẽ còn có một cái bể cá nhỏ, bên trong chỉ nuôi mấy chú cá vàng, trong bể có một khóm cây xanh Định Duệ kinh ngạc nhìn bể cá cùng mấy khóm hoa, cảm thấy hai loại này không hề giống tính cách của Lạc An Hải, một căn phòng ấm áp, thanh nhã hiện ra lù lù trước mặt An Hải lấy một hòm thuốc trong ngăn tủ ra, thấy cậu còn đứng ngơ ngẩn ở cửa, liền lên tiếng nhắc nhở “Còn đứng ở đó làm gì? Lại đây.” Giọng điệu lạnh lùng, nói xong cũng không để ý cậu, ngồi thẳng lên sô pha, mở hòm thuốc thấy hòm thuốc, Hàn Định Duệ lại cảm thấy kinh ngạc. Chẳng lẽ cô muốn giúp cậu xử lí miệng vết thương? Từ khi nào cô trở nên tốt bụng như vậy? Rõ ràng vừa rồi cậu còn bị cô không biết ơn đẩy ngã, trên tay còn có một vết sẽ không trả thù việc lúc nãy cậu cướp chìa khóa, ép cô lên xe đấy chứ? A! Còn có chuyện lúc trước vứt chìa khóa xe của cô đi rằng nghi ngờ trong lòng, nhưng Hàn Định Duệ vẫn đi lên phía trước, ngồi trên sofa.“Tay.” Cô ra lệnh cho cậu. Hàn Định Duệ ngoan ngoãn vươn tay phải trên tay đã ngừng chảy, đóng thành từng cục huyết nhỏ li ti. Lạc An Hải dùng chiếc kẹp nhỏ, lấy một miếng băng gạt, thấm một ít cồn sát trùng, cẩn thận giúp cậu xử lý miệng vết Định Duệ rất kinh ngạc, không ngờ cô thật sự muốn giúp cậu bôi thước chứ không phải là muốn trả thù. Miệng vết thương vì cồn sát trùng mà hơi đau, nhưng cậu cảm nhận được cô đã cố hết sức nhẹ nhàng, dường như sợ làm đau cậu, điều này làm cho cậu cảm thấy hơi bất ngờ, không nhịn liếc cô một là lần đầu tiên hai người ngồi gần như vậy, cô cúi đầu, lông mi dài cong vút, làm cho cậu có ý nghĩ muốn dùng tay chạm vào. Da cô trắng không tì vết, hô hấp nhẹ nhàng phất qua tay cậu, tim cậu dường như cũng rung động An Hải biết Hàn Định Duệ đang nhìn mình, cô cực lực duy trì vẻ mặt lạnh lùng, xử lí vết thương sạch sẽ, nhìn kĩ miệng vết thương không còn miếng thủy tinh nào còn sót lại, mới bôi thuốc, cuốn chặt miếng vải lại cẩn thận, Lạc An Hải mới ngẩng đầu nhìn cậu, giọng điệu lạnh lùng nói “Cởi áo ra đi.”“Cái gì?” Hàn Định Duệ thất thần, cô muốn làm gì vậy?Nhìn thấy sự hoảng hốt của cậu, cô cũng không khỏi chấn động. Giúp cậu xử lý tốt vết thương trên tay, bây giờ muốn thấy vết thương ở sau lưng cậu......“Lạc An Hải, cô đổi tính khi nào vậy?” Từ khi nào cô bắt đầu quan tâm đến hắn?Lạc An Hải không muốn quan tâm lời cậu nói, nói thêm một lần nữa “Cởi áo ra, xoay người lại!”Trong lòng Hàn Định Duệ tràn đầy ngạc nhiên, nhưng vẫn theo ý cô xoay người lại, cởi áo ra. Cánh tay giơ lên động đến vết thương ở sau lưng, cậu khẽ than nhẹ một An Hải nhìn thấy vết bỏng lớn sau lưng cậu, không khỏi nhíu nhíu mày, cô đứng dậy đi vào phòng tắm, một lát sau cầm theo một cái khăn lông cừu đi Định Duệ nhíu mày nhìn cái khăn trên tay cô, thấy cô trừng mắt với cậu, cậu thức thời xoay người lại, khăn lông mát lạnh đặt trên da cậu, cơ bắp căng chặt dần nới lỏng ra.“Tuy rằng cậu xen vào việc của người khác, nhưng vết thương này là do tôi...... Tôi không muốn nợ cậu.” Rốt cục Lạc An Hải cũng giải thích hành vi của mình, nhưng lại không nhịn được, thêm một câu châm chọc, “Đồ ngốc, đâu phải tôi không tránh được.” Cô khi đó đã chuẩn bị né rồi.“Cho dù tránh khỏi ấm trà, nhưng bên trong vẫn có nước nóng mà? Sau đó nếu bị mảnh vỡ cứa phải... cô là con gái, không thể để dung mạo của mình bị ảnh hưởng được” Hàn Định Duệ biết cô sẽ không biết ơn, dù sao cậu che cho cô cũng không muốn cô cảm tạ, chỉ là hành động theo bản năng mà An Hải mâu quang giận giữ, đột nhiên nhớ tới khi cậu gặp mấy tên lưu mang, lúc mười tuổi cũng như vậy, không sợ chết mà che cho cô, kêu cô chạy mau. “Vẫn ngu ngốc như xưa.”“Cái gì?” Tiếng của cô rất nhỏ, Hàn Định Duệ không nghe An Hải không nói nữa, đổ rượu thuốc trên tay vào chiếc khăn, tạm thời không muốn đôi co với cậu, tập trung xoa thuốc giúp cậu.“Aaa!” Không ngờ cô đột nhiên dùng sức, Hàn Định Duệ đau đớn kêu lên “Lạc An Hải!” Cô quả nhiên là muốn trả thù cậu, lúc đầu dịu dàng chỉ là muốn cậu lơ là cảnh giác.“Không dùng lực làm sao có thể tiêu được vết bầm? không phải cậu luôn tỏ ra mình là anh hùng sao? Đau có tí mà đã kêu.” Lạc An Hải lạnh lùng châm Định Duệ đột nhiên nghĩ đến năm cậu mười tuổi, vì cô mà cả người cậu bị đánh đến thâm tím, sau đó cũng là một lời châm chọc dành cho nhưng có một chút khác biệt so với lúc trước, khi đó cô không tốt bụng giúp cậu bôi thuốc như vậy - nhưng cậu tình nguyện không cần sự tốt bụng của là cố ý, cô càng ấn càng dùng sức, Hàn Định Duệ đau đến đổ mồ hôi, nhưng mà miệng vẫn mím chặt, không ho he một dời đi lực chú ý, cậu mở miệng nói “Đừng giao đấu với Chú Lạc nữa.”Lạc An Hải dừng động tác, “Thế nào? Làm anh hùng còn chưa đủ, còn muốn tham gia vào việc của người khác sao?”Hàn Định Duệ biết cô sẽ tỏ thái độ như vậy, bất đắc dĩ xoay người lại nhìn cô, “Lạc An Hải, cô có thể đừng ngắt lời không, không thể bình tĩnh nghe tôi nói sao?”“Cậu muốn nói gì?” Lạc An Hải buông khăn ra, hai tay ôm ngực, nâng cằm, ra sức phòng bị nhìn thẳng cậu. Hàn Định Duệ rất quen thái độ này của cô, đây là tư thái chiến đấu của bình lúc nãy như một ảo giác, bọn họ lại cãi cọ, một chút cũng không ngoài dự đoán của Hàn Định Duệ. Chỉ cần nói tới Chú Lạc, thái độ của cô sẽ như thế này. Cuối cùng, bọn họ sẽ lấy tranh cãi để kết rõ kết quả sẽ như thế nào, Hàn Định Duệ vẫn quyết định mở miệng, “Hàng năm cô đều tặng Chú Lạc một chiếc tẩu, chú ấy đều cất riêng vào trong một chiếc hộp gỗ, thỉnh thoảng mới mở ra xem.”Lạc An Hải trong lòng hơi giật mình, biểu cảm vẫn quật cường như cũ, không biểu lộ một tia cảm xúc.“Mấy ngày cô không về, giờ ăn cơm cũng muộn hơn, Chú Lạc cứ ở phòng khách chờ cô, tuy chú không biểu hiện ra ngoài, nhưng mọi người đều biết chú đang đợi cô về nhà ăn cơm. Chú Lạc không phải không quan tâm cô, chẳng qua là chú không biết nên ở chung với cô thế nào, cô cũng chưa cho chú cơ hội......”“Đủ rồi.” Lạc An Hải không muốn Định Duệ không để ý tới cô, tiếp tục nói “Lạc An Hải, cô có thể hận tôi, hận mẹ tôi, nhưng Chú Lạc không phải kẻ thù của cô, tuổi chú đã lớn, chú......”“Cậu nói đủ chưa!” Lạc An Hải phẫn nộ đứng dậy, căm tức nhìn cậu. “Cậu thì biết cái gì! Vốn cái gì cậu cũng không biết! Không cần cậu nhiều chuyện! Cút! Cút khỏi nhà tôi mau!”Rống xong, không muốn nhìn thấy cậu, Lạc An Hải chạy nhanh vào trong phòng, dùng sức đóng sầm cô đóng chặt cửa, Hàn Định Duệ đỡ trán, bất đắc dĩ nhắm mắt lại. Quả nhiên, kết quả lại như An Hải biết mình đang nằm mơ. Giấc mơ này cô đã mơ thấy rất nhiều lần, mỗi ngày, mỗi đêm, sớm thành thói mơ, cô vẫn còn là một cô gái nhỏ, co rúm người ở góc phòng nhìn mẹ gào khóc, điên cuồng ném đủ mọi thức xung quanh, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt, thê lương.“Vì sao? Vì sao lại đối với em như vậy? Vì sao? An Hải! An Hải!” Mẹ đột nhiên ôm lấy cô, run run dùng sức. “An Hải, mẹ chỉ có con, chỉ còn lại con thôi, ba con không cần chúng ta, vì sao lại như thế? Vì sao ba con không yêu mẹ? Mẹ yêu ông ấy mà!”Mà cô, để mặc mẹ ôm lấy mình, cho dù sợ hãi cũng không dám khóc, cô biết, nếu cô khóc sẽ chỉ làm cho mẹ thêm điên cuồng.“Nghe nói tiên sinh nuôi dưỡng tình nhân ở bên ngoài, muốn ly hôn phu nhân...... Phu nhân thật đáng thương.”“Kẻ có tiền kết hôn đều là như vậy, tất cả là vì ích lợi, không ngờ phu nhân lại sai lầm, yêu quá cuồng si.”Bọn họ không hề biết cô gái nhỏ đang đứng ở một chỗ khuất, toàn bộ lời nói đó đều lọt vào tai cô.“Lạc Thành Hòa! Tại sao anh lại đối xử với em như vậy! Anh vì người đàn bà kia mà muốn li dị em! Đừng mơ! Vĩnh viễn đừng nghĩ vậy! Lạc Thành Hòa! Em sẽ không cho anh thỏa mãn nguyện vọng ! Sẽ không!”“Giấy thỏa thuận li hôn tôi đã nhờ luật sư chuẩn bị tốt rồi.”“Không! Đừng đối với em như vậy! Em rất yêu anh mà...... An Hải! An Hải! Đi cầu xin ba con, xin ba con đừng vứt bỏ mẹ, mẹ thật lòng yêu ba con mà!”Cô thấy mẹ điên cuồng như vậy, lời của mẹ làm cô mê mệt, thấy mẹ bi thương, thấy ba tuyệt tình, nhìn hai người phá hoại hạnh phúc gia đình cô, hận, ngày càng tích lũy trong chỉ trong chớp mắt, ở trước mộ nhìn người thân mà cô oán hận, cô hoàn toàn cho rằng mình không cần ba, vậy mà ba lại vì cái chết của cô mà vô cùng bi thương. Mà nỗi hận với con người kia, người mà hằng đêm luôn đi vào phòng của cô, cả đêm nằm ôm ảnh cô, cô đơn, lạc lõng nằm trên giường nhìn cậu, trong lòng hoảng hốt như nhận ra điều gì đó, nhưng lại không dám tin. Cậu yêu cô...... Người mà cô căm hận nhất, người luôn luôn trầm mặc, người tưởng như muốn cướp đi hết mọi thứ của cô, thế mà lại yêu trầm mặc như vậy, lại luôn đè nén, kiểu bi thương này thật buồn sao lại như vậy...... Cô không hiểu, trong lòng chỉ cảm thấy sợ hãi, mặc kệ là mẹ yêu điên cuồng hay là cậu trầm tĩnh, trọng tình, đều làm cho cô sợ nhìn người đàn ông nằm ở trên giường, thân thể chậm rãi dần phiêu lưu, quỳ gối trước giường, đầu ngón tay khẽ chạm vào giọt lệ vương trên khóe mắt tim đau đớn rung động làm cho cô sợ hãi, cô không cần cậu như vậy, không cần cậu yêu sẽ không yêu cậu, chắc chắn mê mệt, đau đớn trong ái tình, cô thực sự sợ hãi, cô không muốn giống như Định Duệ...... Cô nhẹ nhàng ôm người đàn ông ở trên giường, nhắm mắt lại, thì thào, nhớ kỹ tên của cậu. Hàn Định Duệ...... Hàn Định Duệ......“Lạc An Hải!” Cô mở mắt ra, ánh mắt vẫn mê mang, kinh ngạc nhìn khuôn mặt vô cùng quen thuộc ở trong mộng.“Cô có khỏe không? Tôi nghĩ cô đang gặp ác mộng.” Hàn Định Duệ ở ngoài cửa chợt nghe thấy tiếng rên rỉ của cô, nghĩ rằng cô đang gặp chuyện gì đó, mở cửa phòng ra lại thấy cô nằm cuộn tròn giống như đứa trẻ đang sợ hãi thu mình lại. Nhìn cảnh kia, tim của cậu chợt đau không chút nghĩ ngợi đi vào phòng cô, muốn gọi cô tỉnh lại, nhìn thấy giọt lệ trong suốt trên khóe mi, không khỏi ngẩn ngẩn ra. Cô đang khóc?Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, cậu chắc chắn sẽ cho rằng đây là ảo giác, Lạc An Hải tự cao tự đại, cao ngạo như một nữ vương, thế nhưng lại đang cô như vậy, lòng Hàn Định Duệ có chút hoảng loạn, cô mơ thấy cái gì, điều gì khiến cho Lạc An Hải kiên cường rơi nước mắt?“Hàn Định Duệ......”Nghe thấy tên của mình, Hàn Định Duệ cho rằng cô đã tỉnh, nhìn thấy mắt cô vẫn nhắm, cậu giật mình, không khỏi hoài nghi, chẳng lẽ...... Cô đang mơ thấy cậu?Làm sao có thể! Hàn Định Duệ cảm thấy nhất định mình suy nghĩ nhiều quá, nhìn nước mắt vương trên mi của cô, cậu không nhịn được nhíu mày.“Lạc An Hải, cô tỉnh lại đi, Lạc An Hải!” Hàn Định Duệ lay cô, muốn đem cô từ trong mơ trở về thực tại, mặc kệ cô đang mơ thấy gì, nhìn cô như vậy cậu không thể chịu nổi. Lạc An Hải kiêu ngạo như vậy không thể rơi lệ cô rốt cục mở mắt ra, không còn nói mớ nữa, vẻ mặt yếu ớt mờ mịt, đôi mắt phiếm nước nhìn cậu, dường như muốn hút lấy linh hồn của Định Duệ nghĩ tâm tính thiện lương của mình như bị dỡ An Hải trừng mắt nhìn cậu, phát hiện khuôn mặt trước mắt là thực, cô nháy mắt thanh tỉnh, hiểu được đây không phải là mơ. Cô chật vật ngồi dậy, “Sao cậu còn ở trong nhà tôi? Không phải tôi bảo cậu cút đi rồi sao.”Biết cô đã khôi phục lại như bình thường, Hàn Định Duệ cảm thấy vừa bất đắc dĩ vừa buồn gái này, luôn quật cường như không vạch trần cô, đi thẳng vào trong phòng tắm, vắt một cái khăn ướt đi ra, ném cho cô.“Mau lau mặt đi, ngủ còn chảy nước miếng, nếu chụp được cảnh này đưa cho người khác xem, nhất định bọn họ sẽ há hốc mồm ngạc nhiên cho coi.”“Ai cần cậu lo, ra khỏi phòng tôi.” Lạc An Hải dùng khăn lông che mặt, tiếng nói rầu rĩ từ khăn lông truyền ra.“Tôi nấu cơm chiều rồi, lau nhanh lên rồi ra ăn cơm.” Không nói thêm gì nữa, Hàn Định Duệ thức thời ra khỏi phòng để cô bình tĩnh trở An Hải cầm chặt khăn lông, con ngươi nhìn thẳng cánh cửa. Cô biết mình vừa khóc, mỗi lần nằm mơ, cô luôn khóc rồi tỉnh lại, cậu nhất định đã nhìn thấy. Cô chuẩn bị nhìn cậu cười nhạo, không ngờ cái gì cậu cũng không nói, còn lấy việc buồn cười kia che giấu giúp cô. Dường như luôn như vậy, cậu luôn làm ra chuyện ngoài dự đoán của cô. Cô đối với cậu cực kì ác liệt, cậu lại che chở phía trước cho cô, giúp cô tránh khỏi ấm trà mà ba ném tới, rõ ràng buổi chiều mới cãi nhau ầm ỹ, cậu lại không lấy việc kia chế giễu và người đàn ông trong trí nhớ hoàn toàn giống nhau, đều khiến cô không thể nhìn An Hải cảm thấy mờ mịt, giờ này phút này, cô không biết nên làm thế nào. Tiếp tục cãi nhau ầm ỹ với Hàn Định Duệ sao? Nhưng cô cảm thấy mình bây giờ không còn sức lực để cãi nhau với cậu nữa rồi...Áo giáp phòng bị này, làm cho cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi.“Vâng, con vẫn ở đây.”Lạc An Hải ngẩng đầu, nghe thấy âm thanh từ bên ngoài truyền đến, nghĩ nghĩ, cô bước xuống giường ra khỏi phòng, đi thẳng tới phòng bếp.“Vết thương không có vấn đề gì, Lạc An Hải đã giúp con bôi thuốc rồi.” Hàn Định Duệ cầm di động, nhìn thấy Lạc An Hải, tiếng cậu nhỏ lại. Mà đầu kia điện thoại, Mai Phương nghe thấy con trực tiếp kêu tên Lạc An Hải, không nhịn được liền nhắc nhở hắn.“Con đấy, luôn gọi cả họ lẫn tên của An Hải, nói mãi cũng không chịu nghe, từ nhỏ đã không gọi An Hải là chị......”Hàn Định Duệ im lặng nghe mẹ dạy, Lạc An Hải đứng yên lặng ở quầy bar, hai người lơ đãng nhìn nhau. Cô không được thoải mái cho Định Duệ cảm thấy buồn cười, đột nhiên thấy Lạc An Hải như vậy lại có chút đáng yêu, cố nhịn không cười, cậu lấy cái mâm sứ ở trong tủ bát ra, nghiêng đầu dùng vai kẹp lấy di động, đặt mỳ Ý lên điện thoại Mai Phương thấy con nãy giờ không nói gì, cũng không nói thêm nữa. Đứa nhỏ này không biết vì sao mọi việc đều nghe lời bà, nhưng chỉ có việc kêu An Hải là chị thì lại cố chấp không chịu được. “Thôi đi, mỗi lần nói chuyện này lúc nào con cũng im lặng. An Hải có khỏe không, con không cãi nhau với An Hải đấy chứ?”“Cô ấy không có việc gì, bọn con không cãi nhau.” Hàn Định Duệ đặt mỳ Ý lên bàn ăn, lại lấy một cái cốc, đổ một ít nước ép táo vào trong cốc, đặt lên An Hải nhìn mý Ý với thịt hun khói cùng tương cà chua - mỳ ý mà không dùng tương cà chua chính cống, cô sẽ không bao giờ đụng vào. Cô liếc Hàn Định Duệ một cái, sao cậu lại biết được khẩu vị của cô?Vốn cô còn đang do dự có nên ăn hay không, nhưng lại nghĩ đến đây là nhà của mình, nguyên liệu nấu ăn cũng là cô mua, vì sao lại không ăn? Suy nghĩ một lúc, mới tới bàn ngồi xuống, cầm cốc nước táo ép uống một ở chỗ kia, Hàn Định Duệ còn đang nói chuyện với Mai Phương. “Dạ, mẹ bảo chú Lạc đừng lo lắng.”Nghe bọn họ nhắc tới ba, Lạc An Hải đang uống nước táo ép cảm thấy hơi bực mình, sau đó lại coi như không có việc gì, tiếp tục uống nước trái Định Duệ khẽ cử động khóe miệng, coi như không thấy, tiếp tục nói chuyện với mẹ “Vâng, con biết rồi, con sẽ cố gắng chăm sóc cô ấy thật tốt.” - Rốt cục Lạc An Hải cũng nhìn thẳng cậu, mày nhíu lại.“Vâng, mẹ cứ bảo Paul mang hành lý của con đến đây là được.” Paul là lái xe của nhà họ lý? Cái gì mà hành lý? Lạc An Hải nghi hoặc trừng cậu, càng nghe càng cảm thấy không Định Duệ thấy ánh mắt nhìn chằm chằm của cô liền gác điện thoại, ngồi xuống bàn ăn, đối diện với cô, uống một chút nước táo rồi mới cầm dĩa lên ăn mỳ bơ nồng nàn hấp dẫn vị giác của Lạc An Hải, cả ngày hôm nay cô cũng chưa ăn gì, quả thật bây giờ rất đói bụng, mà lúc này mọi chú ý của cô đều tập trung vào cuộc đối thoại trong di Hàn Định Duệ không nói lời nào, cô đành chủ động hỏi “Bảo Paul đem hành lý tới đây làm cái gì? Là ai muốn đưa hành lý cho ai?”Hàn Định Duệ nuốt mỳ, uống một ngụm nước quả nhuận yết hầu, thấy Lạc An Hải đã không còn kiên nhẫn, giận tái mặt, cậu mới nhàn rỗi mở miệng.“Chú Lạc rất bất mãn với sinh hoạt cá nhân dâm loạn của cô.”Hai chữ kia làm Lạc An Hải lập tức nổi bão,“Ai dâm loạn......”“Cho nên muốn tôi giám sát cô.”“Cái gì?!” Lạc An Hải gần như nhảy dựng lên, không thể tin những gì Hàn Định Duệ nói “Giám sát? Cái quỷ gì vậy!” Cô đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn bị giám sát, thế mà còn bị một tên kém cô bốn tuổi giám sát!Lạc An Hải không chịu nổi. Giám sát? Phi!“Cậu lập tức cút ngay ra ngoài cho tôi!”Đối mặt với tiếng kêu gào của cô, Hàn Định Duệ trấn định tự nhiên, “Có ý kiến gì, gặp Chú Lạc mà nói.” cậu tốt bụng đưa di động đến trước mặt cô. Lạc An Hải trừng mắt nhìn di động cậu đưa cho ba...... Không đến nửa tháng, bọn họ ba và con gái đã hai lần xảy ra xung đột, nếu thêm lần này sẽ là lần thứ ba...... Cô cũng không muốn làm cho ông già kia tức chết.“Hửm? Không gọi sao?” Hàn Định Duệ chống cằm nhìn An Hải đáp lại là trực tiếp đập vỡ điện thoại của đi vào văn phòng, bây giờ là ba giờ chiều, mọi khi công ty vô cùng náo nhiệt, lúc này, bình thường đều là thời gian trà chiều của một đám cô gái trong công ty. Nhưng giờ phút này, đừng nói náo nhiệt, ngay cả gõ bàn phím cũng không dám dùng sức, đi còn phải lo sợ chỉ dám nhón chân nhẹ nhàng, chỉ sợ gây ra một tiếng động khó hiểu nhìn xung quanh, cô mới chưa đến công ty hai ngày, tự dưng xảy ra chuyện gì vậy?Nhìn thấy tổng giám đốc, những người khác trong công ty đều bày ra vẻ mặt ai oán, không ai dám đi vào văn phòng của bà chủ. Hai ngày nay bà chủ vẫn còn nổi giận, công việc đều bị đảo qua đảo lại, đặc biệt là tổ kế hoạch, buổi sáng mới bị đối xử một cách hung bạo, lúc này cả tập thể đang ngồi hấp hối trên bàn làm cảm thấy kinh ngạc, nữ vương đại nhân chẳng mấy khi đến công ty, bình thường nếu có việc đều phải lên lầu tìm cô ấy, “Xảy ra chuyện gì vậy?” Cô ra hiệu cho mọi thể nhân viên đều lắc đầu, bọn họ cũng không biết! Ngày hôm qua bà chủ khí thế bừng bừng đên công ty, chưa đến mười phút đã nói muốn họp, tất cả đều bị bà chủ lôi ra trút giận, bà chủ còn đưa ra mệnh lệnh, nếu trong vòng một tháng không hoàn thành nhiệm vụ thì mười phần trăm tiền thưởng sẽ bị cắt họ kêu gào thảm thiết, nhưng mà sắc mặt bà chủ lạnh như băng làm mọi người không ai dám kêu một tiếng, kế hoạch bọn họ chuẩn bị tốt, bà chủ hạn bọn họ nội trong một ngày phải đưa ra được kế hoạch đó, kế hoạch của bọn họ bị boss nữ vương gạt phăng. Bây giờ toàn bộ công ty đang lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng, bọn họ đang chờ mong vị cứu tinh giúp bọn họ. Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt chờ mong nhìn tổng giám bị ánh mắt của bọn họ làm bật cười. Có chuyện đáng sợ như vậy sao?Vô cùng đáng sợ nha - mọi người dùng sức gật chịu nổi mấy kẻ dở hơi này, Elle lắc đầu, đi tới văn phòng của bà chủ, chuẩn bị đối mặt vói cơn thịnh nộ của boss nữ vương. Mới đi hai bước, phía sau liền truyền đến một tiếng nói trầm thấp.“Thực xin lỗi, đã quấy rầy.”Nha - Elle quay lại nơi phát ra tiếng nói trầm ấm mê người này, cô xoay người, ánh mắt lập tức sáng niên tuy rằng chỉ mặc một chiếc quần bò đơn giản, nhưng có thể thấy cơ đùi vô cùng rắn chắc, hữu lực, quần áo đơn giản không thể nào che đi thân thể cường tráng, hấp dẫn mê người ...... Chậc chậc, cái mông gợi cảm làm cho người ta rất muốn sờ thử một cái. Mà khuôn mặt kia...... Elle huýt ca cô nhìn thấy không ít, tiêu chuẩn của cô có thể coi như thiếu niên đó đạt yêu cầu, thật hấp dẫn nha!Nhìn khí chất trầm ổn, ngũ quan tuấn mỹ dương cương vẫn còn một chút ngây ngô của tuổi trẻ, nhưng có thể tưởng tượng được năm năm sau chàng trai này sẽ hấp dẫn đến thế nha nha, Elle vỗ tay. “Lily, gần đây không phải chúng ta đang lên kế hoạch dành thị trường phái nam sao? Cô thấy chàng trai này thế nào? Cậu ta làm người mẫu quảng cáo sẽ hấp dẫn một đống đàn ông cho coi.” Nhìn một cái, sexy thế này không phải là một tiểu thụ đấy chứ?Lily vuốt cằm, đói khát nhìn thiếu niên, nha...... Xem cái mông khêu gợi Định Duệ thấy tay Lily đặt trên tay mình, đối mặt với ánh mắt của một đám gái như sói như hổ đói khát, khuôn mặt tuấn tú vẫn cứ lộ vẻ cười nhạt, “Thật xin lỗi, tôi muốn tìm người.”Elle hơi dựa vào bàn, người dướn sát về phía cậu, lộ ra cổ áo thấp, váy ngắn khoe đôi chân thon dài, cô dụ hoặc nhìn thiếu niên, đầu lưỡi liếm cánh môi, dùng giọng nói mềm mại đáng yêu nói “Soái ca muốn tìm ai đây?”“Tôi muốn tìm......”“Elle. Jackson!” Cửa văn phòng của bà chủ đột nhiên bị đẩy mạnh, Lạc An Hải khí thế hung hãn bước ra, “Rốt cuộc cô cũng tới công ty rồi sao -” Sau đó ánh mắt ngừng lại, trừng mắt nhìn tên nhóc đứng ở cửa. “Hàn Định Duệ, cậu tới công ty tôi làm gì?”Đối mặt với nữ vương đang rít gào, Hàn Định Duệ bình thản ung dung, giơ cao túi giấy trong tay, thái độ lạnh nhạt vô tội.“Tôi đến đưa trà chiều cho cô.” Contents1 Giới thiệu Truyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh? “cập nhật ngày 13/06/2023“ Trọn bộ Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh? Full tập được cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh? 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh? Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Truyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh? thuộc thể loại ngôn tình trùng sinh, đem lại cho bạn đọc cảm giác hạnh phúc khi tìm lại được chính bản thân mình. Cô được rất nhiều chàng trai để ý đến nhưng chỉ vì những câu nói của cô mà tất cả các chàng trai đó bỏ chạy mất dép, không dám quay đầu lại. Vậy mà anh lại dám đeo bám cô cho đến lúc cô vĩnh viễn không còn trên đời này. Sống lại lần nữa anh vẫn quyết theo đuổi, đeo bám cô cho bằng được…Nhưng thực ra cậu ta chỉ yêu thầm cô thôi! Vậy cuối cùng là họ có thể ở bên nhau sau khi có một biến cố lớn như vậy? Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Trọn bộ Truyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh? “cập nhật ngày 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment "Nói anh yêu em lần nữa được không" là một trong 18 câu chuyện tình yêu. Mỗi một câu chuyện lại mang một gam màu và cung bậc cảm xúc hỉ nộ ái ố khác nhau. Để rồi khi gập cuốn sách lại mỗi người trong chúng ta lại mang tâm trạng thổn thức và thèm yêu đến vậy! Đông kia đang chớm nở, em đã thấy được cái lạnh ẩn quanh cơn gió vừa qua. Đông đến bao giờ cũng làm con người ta thổn thức về những mối tình mênh mang. Có thể bạn sẽ bắt gặp chuyện tình yêu của chính bản thân mình ở đây, những cái ôm ấp ám, cái nắm tay đầy ngượng ngùng giống hệt như mối tình đầu vậy. Mùa đông vốn rất lạnh...Nhưng ta luôn tin rằng vì có nhau bên cạnh mà mùa đông ấy có thể dễ dàng đi qua. “Em không yêu anh thì cũng đừng cấm anh yêu em. Em có thể coi anh là bạn, là anh trai, là cái chai cái lọ gì cũng được… Nhưng em thì lúc nào cũng là người anhyêu nhất” Có những lời tỏ tình như thế! “- Em cũng yêu anh. Hãy chờ em... Quen là để yêu, anh nhé. Giữa dòng người tấp nập, hai trái tim tìm thấy nhau.” Giữa tiết trời đông, nhấm nháp một ly cà phê đậm, lật dở từng trang "Nói anh yêu em lần nữa được không" khiến chúng ta lại theo đuổi những suy nghĩ mênh mang... Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Nói Anh Yêu Em Lần Nữa Được Không! Lạc Thành Hòa luôn cảm thấy áy náy với đứa con gái duy nhất của mình, ông biết mình không phải là một người cha tốt, ông cũng biết thật ra trong lòng Lạc An Hải oán hận ông - người cha này, nguyên nhân chính là vì người vợ đã qua đời, Thành Hòa thừa nhận, ông rất có lỗi với Shary, ông và Shary là kết hôn buôn bán, ông không yêu Shary, hơn nữa trước khi kết hôn ông đã quen biết Mai Phương. Khi đó ông và Mai Phương đã quen nhau nhiều năm, cũng tính cưới Mai Phương vào cửa, nhưng xí nghiệp nhà họ Lạc vì đầu tư không đúng chỗ, tài chính quay vòng không tới nơi, đứng trước nguy cơ phá sản. Cha buộc ông cưới thiên kim nhà họ Hank, mà mẹ lại càng khóc cầu ông...... Ông có thể nghèo, có thể không làm đại thiếu gia, nhưng không có cách nào nhìn ba mẹ tuổi đã già mất đi tất cả, bất đắc dĩ, đành phải chia tay Mai Phương, theo ý ba kết hôn với từng nghĩ sẽ đối xử thật tốt với Shary, nhưng khi kết hôn vài năm ông đã cứu được Lạc thị, mỗi ngày đều bận việc sự nghiệp, căn bản không có thời gian ở cùng vợ. Mà cá tính Shary mẫn cảm đa nghi, không biết từ đâu nghe được ông từng muốn kết hôn với bạn gái, bắt đầu ngày cũng nháo ông. Ông vì chuyện công ty đã rất bận lại mệt, về nhà còn phải đối mặt với Shary cố tình gây sự, làm cho ông càng mỏi mệt phiền chán. Về sau ông gặp lại Mai Phương, nhìn Mai Phương một mình một người mang theo con nhỏ sống trong khu ổ chuột, giúp việc rửa bát ở quán ăn nhỏ kiếm tiền. Ông không nhịn được ra mặt hỗ trợ, dù sao hai người từng có một đoạn tình, hơn nữa lúc trước là ông phụ bạc và Mai Phương dần dần bắt đầu lui tới, Mai Phương dịu dàng săn sóc làm ông muốn quay lại ngày xưa, mà về nhà lại luôn đối mặt tranh cãi ầm ĩ với vợ, vì thế tâm của ông bắt đầu hướng về Mai Phương. Lạc Thành Hòa thừa nhận ông ích kỷ, cùng Shary tranh cãi nhiều năm đã xóa hết dịu dàng còn sót lại của ông đối với bà. Ông đưa ra yêu cầu ly hôn, Shary đương nhiên không chịu, hai người giằng co vài năm, thẳng đến khi Shary bệnh chết, ông lập tức cưới Mai Phương vào cửa. Mà Lạc Thành Hòa luôn luôn xa cách với con gái mình, cô luôn luôn bị vợ mang theo bên người, ông không biết vợ nói gì với con, Lạc An Hải từ nhỏ đã không thân với ông. Ông lại vì phiền chán, mỗi khi về nhà nhất định phải đối mặt với tranh cãi, cho nên không thường trở về, lâu, ba và con gái cũng thành người xa lạ. Lạc An Hải hoàn toàn không biết những chuyện này, Lạc Thành Hòa cũng không nói với cô. Cá tính Lạc Thành Hòa ngoan cố chuyên chế, hơn nữa lại rất sĩ diện, ông không biết mình nên giải thích với con gái thế nào, cũng không cảm thấy nên để con gái biết những chuyện trong quá khứ. Mà Lạc An Hải lại luôn làm cho ông lo lắng, ba và con gái xung đột thường xuyên, cho dù ông muốn thay đổi tình hình này, nhưng lại không biết nên bắt tay vào làm như thế nào. Đối lập với Lạc An Hải, Hàn Định Duệ lại hiểu chuyện nghe lời, làm việc ổn trọng có trật tự, ông luôn thích đứa con riêng này, xem cậu như con mình đẻ ra mà đối đãi, thậm chí ông còn nghĩ, nếu Lạc An Hải, đứa con này hiểu chuyện được một nửa Hàn Định Duệ thì tốt Lạc Thành Hòa không ngờ mọi chuyện sẽ xảy ra như thế này! Lúc ông thấy hai người thế mà...... Lạc Thành Hòa trực tiếp giận ngất đi. Khi tỉnh lại đã thấy mình đã ở bệnh viện. “Chú Lạc, chú tỉnh rồi, cảm thấy thế nào?” Thấy Lạc Thành Hòa tỉnh lại, Hàn Định Duệ lập tức đứng dậy, đi đến giường bệnh. Nhìn thấy Hàn Định Duệ, Lạc Thành Hòa liền nghĩ đến chuyện trước khi mình té xỉu, hô hấp lập tức dồn Định Duệ nhanh chóng vuốt ngực ông, trấn an “Chú Lạc, chú đừng kích động, nếu không huyết áp sẽ tăng, không tốt cho thân thể chú” cậu biết chuyện của cậu và Lạc An Hải kích thích Lạc Thành Hòa rất nhiều. Theo cá tính bảo thủ cố chấp của Lạc Thành Hòa nhất định sẽ không dễ dàng chấp nhận, càng không cần nói còn bị Lạc Thành Hòa nhìn thấy trường hợp kia. Nghĩ lại, Hàn Định Duệ cũng cảm thấy xấu hổ. Khi đó nhìn thấy Lạc Thành Hòa cùng Mai Phương đứng ở cửa, cậu và Lạc An Hải đều thất thần. Lạc An Hải vội vàng áp sát người cậu, nhặt drap trên đất lên vây lấy người. Đang muốn nói chuyện thì Lạc Thành Hòa lại giận đến mức té họ đều giật nảy mình, vội vàng đưa Lạc Thành Hòa đến bệnh viện “Cậu, cậu nói! Cậu cùng An Hải bắt đầu khi nào?” Lạc Thành Hòa vừa thở vừa chất vấn Hàn Định Duệ. Nếu nói chính xác chuyện cậu và Lạc An Hải xảy ra khi nào thì “Chính xác là ngày hôm qua” “Ngày hôm qua?” Lạc Thành Hòa sửng sốt, lập tức nói; “Tốt lắm, dù sao thời gian còn không dài, tôi muốn hai người tách ra.”“Không! Thực xin lỗi, chú Lạc, cháu không làm được” Hàn Định Duệ yên lặng từ chối, ánh mắt nghiêm túc chấp nhất nhìn Lạc Thành Hòa. “Chú Lạc, cháu sẽ không chia tay An Hải, cháu muốn cùng cô ấy.”“Làm loạn!” Lạc Thành Hòa rống giận “Hai người là chị em.”“Chúng cháu không phải” Cho tới bây giờ cậu vẫn không cho rằng Lạc An Hải là chị cậu. “Cháu và An Hải không có quan hệ huyết thống”“Nhưng trên danh nghĩa hai người là chị em! Cậu có biết hai người bây giờ đã làm chuyện khiến người ta chê cười như thế nào không? Chuyện xảy ra tối hôm qua trong buổi tiệc đã bị lên báo, bây giờ tất cả mọi người đều hoài nghi quan hệ mờ ám của hai người!” Lạc Thành Hòa nhìn thấy tạp chí mới có thể cùng Mai Phương đến chỗ ở của Lạc An chí đăng ảnh Lạc An Hải và Hàn Định Duệ thân mật ôm nhau, mờ ám đụng chạm hoàn toàn không giống chị em, mà như người một tờ báo viết sinh động như thật, đem tình sử Lạc An Hải nhất nhất thảo luận, nói cái gì mà những người đàn ông này đều là lá chắn để che dấu sự thật cô và em trai yêu nhau. Lạc Thành Hòa không còn mặt mũi, cho dù hai người không có huyết thống, nhưng trên danh nghĩa cũng là chị em, ông tuyệt không cho phép bọn họ quăng hết mặt mũi nhà họ Lạc!Hàn Định Duệ đã sớm đoán được chuyện tối hôm qua xảy ra ở buổi tiệc đã bị đưa lên báo, cũng sớm chuẩn bị tâm lý đối mặt với Lạc Thành Hòa chất vấn. Dù Lạc Thành Hòa nói như thế nào, cậu sẽ không buông tay Lạc An Hải. “Chú Lạc, cháu không hiểu vì sao cháu và An Hải yêu nhau lại khiến người ta chê cười, chúng cháu yêu nhau là sự thật, cháu không quan tâm người khác nói như thế nào.” “Cậu!” Lạc Thành Hòa tức giận đến phát run, “Tiểu Duệ, bây giờ ngay cả cậu cũng muốn giống An Hải ngỗ nghịch tôi sao?”“Chú Lạc, cháu......”“Thì ra mặt mũi của ba còn quan trọng hơn cả con sao” Lạc An Hải ở ngoài cửa thật lâu, rốt cục nhịn không được mở cửa tiến vào. Mà Mai Phương thần sắc lo lắng đứng bên cạnh Lạc An Hải. Bà và Lạc An Hải đi nghe bác sĩ báo cáo, không ngờ vừa về ngoài cửa đã nghe thấy Lạc Thành Hòa và Hàn Định Duệ nói chuyện. Mà sắc mặt Lạc An Hải cũng dần dần trầm xuống, Mai Phương thật sự sợ ba và con gái lại xung đột. “An Hải!” Hàn Định Duệ nhẹ nhàng lắc đầu với Lạc An Hải, ý bảo cô không cần xúc động. Nhìn thấy ánh mắt Hàn Định Duệ muốn cô bình tĩnh, Lạc An Hải cố gắng áp chế cơn ba giận ngất đi, cả trái tim cô đều bay mất, chỉ sợ ba gặp chuyện không may, nghe bác sĩ nói huyết áp ba tăng cao, chỉ cần tĩnh dưỡng tốt là được, cô mới hết căng thẳng. Nhưng ở cửa phòng bệnh nghe được ba nói với Hàn Định Duệ, lòng cô lại dâng lên bất mãn, muốn mở miệng tranh chấp với ba nhưng nghĩ đến lời bác sĩ nói không thể để Thành Hòa kích động nữa, cô mới xoay mặt, lạnh như băng nói “Bác sĩ nói huyết áp ba tăng cao, ba phải chú ý ăn uống, cũng không được quá kích động” Nhưng lời cô nói khi vào cửa, còn có thái độ bây giờ đã triệt để chọc giận Lạc Thành Hòa “Huyết áp tôi tăng cao còn không phải bởi vì cô! Rốt cuộc cô đang làm gì, quậy một hồi ở pub, chia tay rồi hợp lại với Baker, bây giờ còn kéo cả Tiểu Duệ vào! Cô muốn tức chết tôi sao?”“Nhìn ba nói tốt như vậy, yên tâm, ba có thể sống thật lâu ” Lạc An Hải không nhịn được đáp lời.“Cô đứa con trời đánh này nói cái gì!” Lạc Thành Hòa tức giận thở hồng Phương sợ tới mức chạy nhanh xông lên vỗ lưng chồng “Thành Hòa, anh bình tĩnh một chút, đừng tức giận”Lạc An Hải mím môi, không hé Định Duệ làm sao không thấy nước mắt trong mắt cô, nắm tay cô, nhéo nhẹ lòng bàn tay một cái, sau đó nói với Lạc Thành Hòa “ Chú Lạc, chú đừng giận, An Hải không phải cố ý ”“Tôi thấy cô ta chính là cố ý ! Cô ta muốn tức chết lão già này!” Lạc Thành Hòa vừa thở vừa mắng.“Chú Lạc......” Hàn Định Duệ muốn nói nữa, Lạc An Hải lại giữ chặt cậu, nâng cằm, quật cường nhìn Lạc Thành Hòa.“Ở trong lòng ba con làm gì cũng sai đúng không? Dù con làm thế nào ba cũng không vui, dù con làm cái gì, cũng bị ba mắng, ba, ba ghét con như vậy sao?”Lạc Thành Hòa nói không nên, đây là lần đầu tiên Lạc An Hải nói như vậy với ông, nhìn gương mặt quật cường của con gái, lại nghe được khổ sở trong lời nói của chốc, ông trầm con gái duy nhất, làm sao ông có thể chán ghét, trước mặt người khác ông kiêu ngạo vì Lạc An Hải, chỉ là, ông đã quen nghiêm khắc với đứa con này, vừa rồi cũng vì sĩ diện mới có thể nói những lời này, thật không để tâm đến hạnh phúc của con là cho dù không có quan hệ huyết thống, dù sao bọn họ cũng là chị em, bây giờ lại nói yêu nhau, nhưng nếu không yêu thì sao? Đến lúc đó hai đứa phải làm thế nào để ở chung?Hơn nữa, An Hải vốn chán ghét Tiểu Duệ, sao bây giờ lại thích nó? Tuy rằng không muốn nghĩ đến chuyện đó, nhưng Lạc Thành Hòa không có cách nào ngăn suy nghĩ của Phương hiểu ý chồng, bà vỗ vỗ tay chồng, sau đó nhìn Lạc An Hải “An Hải, dì chỉ hỏi con một chuyện, con cùng Tiểu Duệ là vì trả thù dì sao?”Nhìn hai đứa cùng nhau, Mai Phương không phải không sợ hãi kinh ngạc, rốt cục bà đã hiểu nguyên nhân vì sao con luôn không chịu gọi An Hải là của mình làm sao Mai Phương không hiểu, Hàn Định Duệ là người cố chấp, yêu một người chính là cả đời. Nhưng An Hải thì sao? Mai Phương không thể khẳng định, trong lòng cũng không phải không nghi ngờ, An Hải cùng con bà là muốn dùng con bà trả thù bà sao. Lạc An Hải ngốc ra, lại nhìn ánh mắt rối rắm của ba, lập tức hiểu được.“Con sẽ không lấy tình cảm để trả thù.” Cô hiểu yêu đả thương người bao nhiêu, lại càng không đem tình cảm của mình đi tổn thương người khác. Hàn Định Duệ cười sờ sờ lòng bàn tay cô, rước lấy Lạc An Hải một trừng một cái, muốn bỏ tay cậu ra, lại bị cầm thật chặt không để ý cô giãy dụa. Hàn Định Duệ nhìn mẹ, cười cười “Mẹ, bây giờ mẹ có thể an tâm rồi?”Mai Phương nhìn động tác nhỏ giữa hai người, lại nhìn Lạc An Hải không hất tay Hàn Định Duệ ra, chỉ căm giận trừng Hàn Định Duệ một cái, cũng không giãy dụa nữa, tùy ý để cậu nắm. Động tác đơn giản, lại nhìn ra được cô đã thỏa hiệp. Mai Phương kinh ngạc trong lòng, bà luôn cho rằng cô gái này chưa bao giờ nhượng bộ, không ngờ...... Rốt cục bà đã yên tâm, mỉm cười với con, ánh mắt từ ái “Tùy con thôi, con cũng đã lớn, chuyện của mình tự phụ trách” Không ngờ Mai Phương sẽ nói như vậy, Lạc Thành Hòa kinh ngạc nhìn vợ “Phương Phương, em cứ đồng ý bọn họ như vậy?” “Con cháu đều có phúc của con cháu ” Mai Phương vỗ vỗ tay chồng...... Lạc Thành Hòa trừng mắt nhìn hai người, cuối cùng vẫy tay “Tùy các người, dù sao tôi già rồi, quản không xong. Nhưng Tiểu Duệ, cậu chuyển ra ngoài đi, miễn cho tôi nhìn thấy cậu liền giận.” Lạc Thành Hòa quyết định mắt không thấy tâm không phiền, bằng không sớm hay muộn ông sẽ bị này hai đứa này tức chết!Lạc Thành Hòa miễn cưỡng đồng ý quan hệ hai người. Nhưng mà cũng nói trước khi ông hết giận hai người đừng xuất hiện trước mặt ông!Còn có, muốn bọn họ giải quyết chuyện tạp chí, để ông nhìn thấy bát quái loạn thất bát tao nữa thì chắc chắn ông sẽ không dễ nói chuyện như vậy đâu!Lạc An Hải chỉ cảm thấy ông già này đúng là không có việc gì làm, bọn chó muốn viết loạn chuyện của cô, cô có cách nào chặn ? Sợ tức chết thì đừng đọc.“Chú Lạc quan tâm chuyện của em thôi” Nhưng mà không biết bày tỏ sự quan tâm thế nào, đành phải mượn tạp chí thể hiện cho Lạc An Hải. Sau này cô cùng ông vẫn quan hệ như bình thường, nhưng trải qua lần ầm ỹ ở bệnh viện kia, Lạc Thành Hòa không động một chút liền mắng con gái nữa, dù sao cũng đã già, vẫn nên khác một chút. Hơn nữa Mai Phương đi tìm cô, nói qua chuyện bọn họ năm đó, Mai Phương hy vọng cô đừng hận ba nữa, bởi vì người sai, ích kỷ thật sự là bà. Vì không muốn con mình chịu khổ, cam nguyện làm người thứ ba. Mai Phương xin lỗi cô, nói thực xin lỗi An Hải không nhận lời xin lỗi của Mai Phương, cô trực tiếp nói với Mai Phương, cô sẽ không tha thứ cho bà, nhưng cũng không hận quá mức, quá mệt mỏi, cô đã từng trải qua loại mỏi mệt này, cho nên lần này cô không muốn hận không thể nói ba không sai, nhưng lỗi của ba cô không thể bình luận, Lạc Thành Hòa dù sao cũng là ba cô, cô không muốn hận ông nữa, không muốn lặp lại chuyện đời và con gái hai người đều học cách làm thế nào để ở chung, tuy rằng hiệu quả không tốt lắm, nhưng Hàn Định Duệ cảm thấy ít nhất đã bắt đầu “Chuyện tạp chí em nghĩ nên làm gì bây giờ?” Hàn Định Duệ hỏi và Lạc An Hải chính thức ở cùng nhau đã hơn nửa năm, mỗi ngày tạp chí đều truy lùng bọn họ phát triển đến đâu, lại càng ngày càng nghiêm trọng, thậm chí còn hư cấu khúc mắc tình yêu giữa hai người. Ví dụ như Hàn Định Duệ người con riêng này vì muốn tài sản nhà họ Lạc nên thi triển mọi thủ đoạn, rốt cục đạt được tâm nữ vương. Nữ vương hoa tâm tuyệt tình lần này rốt cục đã gặp hạn trong tình yêu, nghe đồn đã chuẩn bị từ bỏ quyền kế thừa nhà họ Lạc, cam tâm giao xí nghiệp Lạc An Hải xem xong trực tiếp quăng tạp chí vào thùng rác, toàn mà máu chó suy tưởng!Nhưng mà...... Cô nhìn cô và người đàn ông kia tay trong tay, bây giờ hai người đang hẹn hò, mặc dù mặc trang phục cặp đôi mới nhất thời trang nhất nhưng Lạc An Hải vẫn cảm thấy chuyện này thật ngốc. Nhưng Elle lại nói hẹn hò phải mặc đồ đôi, cô chỉ cười nhạt, nhưng Hàn Định Duệ lại tán thành. Lạc An Hải phản kháng không có hiệu quả, đành phải mặc vào.“Ai, em thực sự không có hứng thú với vị trí tổng giám đốc Lạc thị?” Lạc An Hải liếc cậu, gợi lên khóe miệng cười như không cười “Theo em thực sự không phải vì tài sản nhà họ Lạc sao?” Hàn Định Duệ nhíu mày nhìn cô “Em nói xem?” “Em nói......” Lạc An Hải dừng chân, thô lỗ kéo lấy cổ áo cậu, mắt đẹp híp lại “Anh không dám” Hàn Định Duệ vươn tay kéo cô vào lòng, thuận thế cúi đầu, “Biết nguyên nhân anh và em cùng nhưng là gì không?” “Là gì?”“Bởi vì......” cậu ở cô bên tai nhẹ giọng nói; “Anh yêu em” Lạc An Hải hừ lạnh, rất là khinh thường “Không có câu nào khác sao?” “Được rồi” Hàn Định Duệ ôm cô vào ngực “Cưng à, em muốn giải quyết mấy chú chó theo dõi kia thế nào?” Lạc An Hải liếc nhìn mấy người lén lút tránh ở góc một cái, sau đó ôm mặt Hàn Định Duệ “Giải quyết như vậy ” Dứt lời, trực tiếp hôn lên miệng của cậu. Sau đó, không chút ngoài ý muốn, một màn trên bị chụp lại, trực tiếp dùng làm trang bìa tạp tay Hàn Định Duệ nhẹ nhàng đảo qua mặt bìa, ánh mắt dịu dàng _ Cô gái trên bìa, khóe miệng nhướng lên cười. Lạc An Hải buông cậu ra rồi nói “Biết nguyên nhân em cho phép anh cùng em là gì không?” Cô nâng cằm, bộ dáng kiêu ngạo “Bởi vì, em yêu anh.” Về phần trên tạp chí lại viết bát quái gì, ai để ý. Cậu chỉ cần biết rằng, cậu đã có được tình yêu của cô, vậy là Hết -

yêu em lần nữa được không anh